Người thông minh sẽ hiểu được rằng, kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là người đang đứng trước mặt, mà chính là thứ “cảm xúc” ẩn nấp trong cơ thể mỗi con người.

Tại sao lại xảy ra cãi vã? 

Mọi chuyện cãi vã đều bắt nguồn từ vấn đề giao tiếp. Giao tiếp giữa người và người, đó là một quá trình mã hóa và giải mã tín hiệu thông tin lẫn nhau.

Vì hai bên có lập trường, hoàn cảnh, bối cảnh, kinh nghiệm, văn hóa… khác nhau nên quá trình mã hóa và giải mã tín hiệu thông tin nói trên khó có thể tránh khỏi việc “đọc nhầm”.

Thế gian này vốn chẳng có gì to tát, chỉ là bản thân không vượt qua được chính mình, tự chuốc lấy phiền não
Thế gian này vốn chẳng có gì to tát, chỉ là bản thân không vượt qua được chính mình, tự chuốc lấy phiền não. (Ảnh: Pinterest)

Khi “đọc nhầm” sẽ khiến chúng ta hiểu nhầm và dàn xếp không thỏa đáng, việc mã hóa và giải mã những thông tin tiếp theo sẽ sinh ra những hiểu lầm mới, vì thế càng lúc càng trở nên rối rắm, sai phạm.

Lúc này cảm xúc của bạn giống như bị đổ thêm dầu vào lửa, bạn đỏ mặt tía tai, thế là hai bên công kích và chửi rủa lẫn nhau, giao tiếp biến thành cãi vã.

Con người còn có một thuộc tính cơ bản, đó chính là nguyên tắc “bảo vệ giá trị bản thân”. Trong tiềm thức, chúng ta thường có tâm lý đề phòng người khác đánh giá thấp hoặc phủ nhận đối với mình, ai cũng đều kỳ vọng được mọi người thừa nhận, đó cũng là nguồn động lực để chúng ta nỗ lực. 

Khi giữa chúng ta xảy ra cãi vã, để nhanh chóng “hạ bệ” đối phương, nhất định sẽ công kích người đó về mặt đạo đức và nhân phẩm. Lúc đó sợi dây ranh giới “bảo vệ giá trị bản thân” bị phá bỏ, vấn đề không còn là “hai bên, ai đúng, ai sai” nữa mà đã nâng cấp thành một “trận chiến công kích về nhân cách”“trận chiến bảo vệ nhân cách”.

Vì thế, khi cãi nhau đến một mức độ nhất định nào đó, chúng ta không còn cãi nhau để phân rõ ai đúng ai sai nữa, mà đơn giản chỉ để tranh giành hơn thua. Hay nói cách khác, chúng ta bị chính cảm xúc của mình “dắt mũi”, và vì thế, cãi vã trở thành quá trình chúng ta đấu tranh với cảm xúc của bản thân.

Do đó, kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là đối thủ, mà chính là cảm xúc của chính mình. Thứ “cảm xúc” ẩn nấp trong cơ thể mới là kẻ thù lớn nhất trong mỗi con người.

Con người một khi bị cảm xúc chi phối, phần ma quỷ trong tâm sẽ tranh thủ cơ hội lộ diện, đây cũng chính là nguồn cơn của nhiều hành vi kích động. Và sự kích động nhất thời sẽ gây ra hàng loạt những việc hối hận cả đời.

Vì thế, khi chúng ta bị kích động, tuyệt đối không nên vội vã “đánh trả”, hãy kiềm chế bằng cách đếm từ 1 đến 10, sau đó tiếp tục giao lưu và trò chuyện, đây là một cách rất hay.

Video: Tu Thân.

videoPlayerId=b376edad1

Trên thế giới này quả thực không có cuộc cãi vã nào là giành phần thắng

Cãi nhau, thứ mà hai bên nhận được đều là thua cuộc, không có người thắng mà chỉ có ai thua thảm hơn ai mà thôi. Vì vậy bản chất của cãi vã, chính là dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Hà cớ gì phải khổ sở như vậy?

Kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là đối thủ, mà chính là cảm xúc của chính mình.
Kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là đối thủ, mà chính là cảm xúc của chính mình. (Ảnh: Read01)

Nên nhớ rằng, làm việc đừng quá tuyệt tình, tuyệt đối đừng bao giờ tùy tiện mở miệng làm tổn thương người khác. Lúc tranh cãi, hãy bàn đúng việc cần bàn, nói đúng trọng tâm vấn đề, đừng để bản thân rơi vào trạng thái mất kiểm soát.

Dù không làm được điều này, thì trước khi nói chuyện cũng phải động não, liệu câu nói này có nói đúng trọng tâm? Đừng chỉ vì nói cho sướng miệng mà không quan tâm đến cảm nhận của người khác, đây chính là điểm cần thiết để kiện toàn nhân cách.

Vậy thì, khi chúng ta giao tiếp gặp phải việc “đọc nhầm” thông tin thì làm thế nào để tiếp tục cuộc trò chuyện? Chúng ta sẽ cùng phân tích tình huống sau:

Khi đối phương bắt đầu nói: “Bạn thật là ích kỷ!”. Nếu bạn phản kích lại: “Vậy anh thì sao? Anh thì có gì tốt đẹp?”. Bạn xem, với đà này chẳng mấy chốc trở thành cuộc đấu tranh nhân cách.

Bạn nên trấn tĩnh lại và hỏi đối phương: “Sao anh lại cảm thấy vậy, tôi đã làm điều gì khiến anh cảm thấy như vậy sao?”. Sau đó hãy lắng nghe tín hiệu tích cực từ phía đối phương. Hãy nhớ, chúng ta chỉ lựa chọn những tín hiệu tích cực từ đối phương, hãy bỏ qua những ngôn từ mang tính cảm xúc hóa.

Nếu bạn cảm thấy sự thực mà đối phương đưa ra là nhầm lẫn hoặc hiểu lầm. Bạn nên giải thích đâu mới là sự thật chân chính, bạn nhất định phải khiến đối phương nói ra chi tiết điều khiến họ bất mãn, tóm lại là phải tìm hiểu một cách chi tiết cụ thể vấn đề gây ra mâu thuẫn.

Tục ngữ nói, giơ tay không đánh vào mặt người đang cười. Nếu bạn luôn giữ thái độ khoan dung độ lượng, bình tĩnh ôn hòa khi giao tiếp, đối phương muốn mượn cớ để nổi giận cũng khó. Cách bàn bạc giải quyết vấn đề này nhất định tốt hơn so với việc các bạn gân cổ lên cãi nhau. 

Thế gian này vốn chẳng có gì to tát, chỉ là bản thân không vượt qua được chính mình, tự chuốc lấy phiền não

Mỗi một người khiến bạn đau khổ nhất định sẽ khiến bạn trưởng thành hơn. Mỗi lần trải qua đau khổ, nội tâm bạn sẽ mạnh mẽ hơn. Tất cả những việc đó đều là để thử thách bạn. Mặc dù chúng ta chỉ là những người bình thường, nhưng đạo lý này ai cũng có thể hiểu được.

Liên quan đến vấn đề giao tiếp, trên mạng có một bài viết rất hay như sau: Hai người khi đang giận dữ, khoảng cách giữa hai trái tim ở rất xa nhau. Để thu hẹp khoảng cách đó, để khiến đối phương nghe được mình nói thì họ bắt buộc phải hét lên thật to. 

Nhưng càng hét to, người ta lại càng giận dữ, càng giận dữ, khoảng cách giữa hai người lại càng xa, càng xa lại càng phải hét to hơn…

Cách duy nhất để chúng ta ngăn chặn cãi vã đó là phải học cách bao dung, biết đứng trên lập trường của người khác để suy xét vấn đề.
Cách duy nhất để chúng ta ngăn chặn cãi vã đó là phải học cách bao dung, biết đứng trên lập trường của người khác để suy xét vấn đề. (Ảnh: Daimg)

Trong khi đó, hai người yêu nhau, tình huống hoàn toàn trái ngược. Không những không hét lên mà lời nói giữa họ hết sức nhỏ nhẹ, dịu dàng. Vì sao? Vì khi đó trái tim họ đang ở rất gần, hầu như không có khoảng cách, vì thế khi hai người yêu nhau, thường dùng cách thủ thỉ để trò chuyện.

Tình yêu càng trở nên sâu đậm, có thể sẽ không cần đến ngôn ngữ nữa, chỉ dùng ánh mắt là có thể biểu đạt tình cảm, mà lúc đó, giữa hai trái tim, sớm đã không còn khoảng cách…

Khi hai người giận nhau, khoảng cách giữa hai trái tim là rất xa, có những người ở gần ngay cạnh, mà xa cách tựa chân trời; có những người xa tận chân trời lại gần ngay trước mắt. Tất cả quyết định bởi khoảng cách của trái tim. 

Vì thế, nếu bạn gặp một người không muốn cãi nhau với bạn, hãy bình tĩnh, không phải họ không biết cãi nhau mà họ không muốn đặt mình vào trạng thái của một người nóng nảy. 

Đương nhiên, chỉ cần giao tiếp vẫn còn tồn tại, thì khó tránh khỏi hiểu lầm. Cách duy nhất để chúng ta ngăn chặn cãi vã đó là phải học cách bao dung, biết đứng trên lập trường của người khác để suy xét vấn đề.

Trong xã hội phức tạp xô bồ này, nếu bạn gặp phải những người khi bị quấy nhiễu, hơi một chút là mở miệng chửi rủa người khác, thì đừng để ý đến họ. Chỉ cần mỉm cười, vẫy vẫy tay, chúc họ gặp may mắn, rồi tiếp tục đi trên con đường của bạn, tin chắc rằng, làm như vậy sẽ khiến bạn thêm vui vẻ.

Tất nhiên, nếu bạn hoàn toàn có thể bỏ qua những bình luận tiêu cực từ đối phương, đồng thời có thể nhẫn nại quan sát, thậm chí có thể chăm chú tìm kiếm, khuếch đại ưu điểm của đối phương, vậy thì bạn ẩn chứa sức mạnh của một Thánh nhân, khiến đối phương buông bỏ binh đao, loại phúc báo, công đức này thật vô cùng to lớn. 

Tuệ Tâm biên dịch