“Địa ngục trần gian” tại Nội Mông – Hậu quả của công nghệ hiện đại

Mới đây, Tim Maughan, phóng viên của Unknown Fields Division, đã đến Trung Quốc thực hiện một phóng sự mới nhằm cho thế giới thấy được mặt tối của sự phát triển công nghệ quá nhanh chóng, và anh đã tìm thấy một “địa ngục trần gian” tại Nội Mông.

Tất cả chất thải được đổ vào một khu đất hoang khổng lồ rộng 120km.

Maughan đã đến Trung Quốc, một quốc gia đang phát triển về lĩnh vực công nghệ, để thực hiện một hành trình kéo dài 3 tuần. Trong chuyến đi này, anh đã lần ngược lại nguồn cung cấp của những món đồ điện tử, công nghệ cao được bán ra tại các thành phố lớn tại Trung Quốc, và những gì anh tìm thấy được người ta gọi là hồ địa ngục, một hồ nước khổng lồ đầy phóng xạ, lưu huỳnh và bùn bốc mùi vô cùng khó chịu tại Mông Cổ.

Sự bùng nổ của công nghệ

Trung Quốc chính là đất nước có tài nguyên “nguyên tố đất hiếm” (Rare earth element – REE) và “kim loại đất hiếm” (rare earth metal – REM) nhiều nhất trên thế giới, hai loại tài nguyên có tầm quan trọng rất lớn trong việc chế tạo vật liệu siêu dẫn, nam châm vĩnh cửu và nhiều ứng dụng trong ngành công nghiệp công nghệ cao. đó là lý do mà quốc gia này có sự tăng trưởng kinh tế và công nghiệp công nghệ cao bùng nổ trong vài thập kỷ qua.

Từ những chiếc smartphone cho đến những chiếc xe ô tô đều có sự xuất hiện của REE và REM. Hai loại tài nguyên này nằm rải rác ở khắp nơi với nồng độ rất thấp, thậm chí bạn có thể tìm thấy một lượng nhỏ chất này ở sân sau nhà mình. Tuy nhiên, rất ít nơi có đủ lượng tài nguyên này tập trung dồi dào đủ để khai thác. Một trong số thành phố hiếm hoi đó là Baotou (Bao Đầu), Nội Mông.

Bản đồ phân bố của REE trên Trái Đất.

Việc khai thác các tài nguyên đặc biệt này cũng không hề đơn giản, vì chúng không tập trung thành những mỏ quặng lớn. Người ta phải xúc hàng tấn đất đá lên và sau đó lọc để tìm ra nguồn tài nguyên cần thiết. Môi trường vì đó mà bị tàn phá, cộng thêm với các hóa chất và chất thải trong quá trình khai thác và chế xuất khiến cho cả thành phố biến thành một nơi mà người ta gọi là “địa ngục trần gian”.

Quá trình biến thành địa ngục của Bao Đầu

Trong năm 2009, hơn 90% lượng tài nguyên REE trên toàn thế giới được khai thác từ thành phố này. Với đà phát triển này, dự kiến năm 2016 Trung Quốc có thể sản xuất khoảng 130.000 tấn REE.

Tuy nhiên, cái giá phải trả trong việc khai thác REE là rất lớn, đặc biệt là đối với môi trường. Với mỗi tấn REE được khai thác, có khoảng 9,5 – 12 tỷ lít khí bụi và các chất thải Axit flohydric (HF), lưu huỳnh điôxit (SO2) và Axit sulfuric (H2SO4) được tạo ra, ngoài ra còn có cả 1 tấn chất phóng xạ, theo Hiệp hội nguyên tố đất hiếm tại Trung Quốc thống kê.

Tất cả những chất thải này được đổ vào một khu đất hoang khổng lồ rộng 120km bên ngoài thành phố.

Chúng ta có thể thấy kích thước rất lớn của hồ địa ngục này nếu nhìn bằng Google Maps.

Hiện tại chưa có bất cứ nghiên cứu nào về tác động của hồ địa ngục này đến môi trường của thành phố nói riêng và của Trái Đất nói chung. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng nó đang hủy hoại môi trường sống của chúng ta từng ngày.

Trớ trêu thay, các tài nguyên được khai thác ở đây lại được đem chế tạo những thiết bị công nghệ giúp bảo vệ môi trường như động cơ ô tô chạy điện hay tua-bin gió. Mặc dù vậy rất khó để lên án các ngành công nghiệp công nghệ cao, vì chúng ta cần sử dụng chúng trong đời sống hàng ngày và những thiết bị này đã trở thành một phần không thể thiếu trong sự phát triển của con người.

Nhu cầu về công nghệ cao sẽ tiếp tục tăng trong tương lai, và điều chúng ta cần làm là có biện pháp xử lý các chất thải độc hại trước khi ra khỏi nhà máy nhằm bảo vệ môi trường. Còn đối với tình trạng của hồ địa ngục hiện nay, sẽ rất khó để có thể đưa ra được phương pháp xử lý các chất thải độc hại có cả phóng xạ này.

Theo GenK

x TinhHoa Telegram